Wednesday, 1 February 2017

Chào bé Đom Đóm



Mẹ định viết bài này cho con từ lâu rồi nhưng mãi đến giờ mới có thời gian ngồi viết cho con. Trước khi sinh con, mẹ cứ nghĩ mình đã trưởng thành rồi. Sinh con ra, tay chân lóng ngóng, không biết cách cho con bú, không biết cách tắm cho con… mẹ thấy mình như một đứa trẻ. May mắn là có bà ngoại sang "nuôi đẻ" (từ này dùng là để trêu bà ngoại thôi :)), giúp đỡ và hướng dẫn cho mẹ.

Con sinh năm con khỉ. Nếu ông ngoại còn sống, ông sẽ rất thích. Bà ngoại là khỉ mẹ, má Hằng là khỉ con, vậy chắc ông ngoại sẽ gọi con là khỉ cháu. Mẹ có lúc định đặt tên ở nhà cho con là Đốm vì ông ngoại là Đốm ba, mẹ là Đốm con và con sẽ là Đốm cháu. Nhưng cuối cùng mẹ không chọn tên này. Mẹ cũng không biết vì sao nữa, có lẽ vì mẹ muốn giữ tên Đốm như một kỉ niệm riêng của mẹ và ông ngoại. Khi nào con lớn, mẹ sẽ kể cho con nghe những kỉ niệm của Đốm ba và Đốm con nha. Mẹ sẽ kể cho con nghe chuyện Đốm ba chở Đốm con đi ăn bún riêu. Mẹ sẽ chỉ cho con chỗ mà Đốm ba và Đốm con đứng nói chuyện tâm tình… Mẹ sẽ kể cho con nghe những lúc Đốm ba và Đốm con giận nhau nữa…
Vậy là mẹ đặt tên con là Đom Đóm, cũng là để làm rối ba con cho vui :). Ba con sẽ khó phân biệt được mẹ Đôm Đốm và con Đom Đóm :D.


Sinh con ra, mẹ thấy mình trưởng thành hơn nhiều. Như người ta nói, phải có con mới hiểu được tình cha mẹ. Điều đó đúng hoàn toàn. Có lẽ khi con đọc bài này, con cũng chưa hiểu đâu, nhưng rồi con sẽ hiểu khi con làm mẹ… Có thêm một điều là sinh con ra, mẹ cảm thấy gắn bó với ngôi nhà này hơn. Trước kia, mẹ không có nhiều tình cảm nhiều với ngôi nhà này, cứ nghĩ sau này có điều kiện sẽ chuyển đi. Nhưng giờ mẹ thấy góc bếp thân thương hơn vì đó là nơi con thích được tắm. Mẹ thấy xốn xang khi nhìn vào khung cửa sổ nơi bà ngoại hay ngồi đan mũ cho con. Rồi sẽ thêm nhiều góc kỉ niệm nữa khi con lớn hơn nhỉ…

No comments:

Post a Comment