Friday, 20 March 2015

Nhớ vườn

Được chị Fa tặng cuốn "Thương nhớ Trà Long" từ trước Noel mà giờ mình mới đọc xong. Phải công nhận là Nguyễn Nhật Ánh có văn phong rất đặc biệt. Đó là một văn phong rất chân chất và dễ thương, hài hước một cách nhẹ nhàng.  Tuy chưa bao giờ gặp Nguyễn Nhật Ánh ngoài đời nhưng mình đoán chắc ông rất có tâm hồn ăn uống (giống mình :D). Nguyễn Nhật Ánh tả các món ăn rất chi tiết từ hương vị đến cách làm và nguyên liệu (chèm chẹp...)



Đọc cuốn này giống như được đọc "behind the scene" của những tác phẩm trước đây của Nguyễn Nhật Ánh. Giờ mới biết những trang tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh là những bức tranh vẽ lại tuổi thơ của ông. Phải công nhận là mình thấy ghen tị với Nguyễn Nhật Ánh ghê, ông có thể dùng biệt tài của mình để vẽ lại tuổi thơ của mình. Mình ước gì mình cũng có thể làm được như vậy vì tuổi thơ của mình của đẹp không kém của Nguyễn Nhật Ánh. Tự nhiên nhớ Gia Lai ghê. Nhớ nhất là khu vườn của bà Nội. Lúc ba mẹ phá vườn để xây nhà, mình cứ tiếc ngẩn ngơ. Hồi đó tối ngủ hay mơ là lớn lên mình sẽ làm lại một khu vườn giống như vậy. Giờ thì giấc mơ thật xa vời.

Nhớ nhất là cây vả. Hồi đó mấy anh em nhà mình và nhà bác Hoa hay trèo lên, hái vài quả, cạp cạp vài cái rồi quăng xuống đất. Bà Nội tiếc của nên lượm về luộc lên để làm gỏi vả. Bà Nội vừa nhặt vừa la lũ cháu nhưng bà chẳng bao giờ mách ba mẹ, nếu không thế nào cũng bị ăn đòn. Hồi đó tụi mình hay chia phe đánh nhau. Đất ở Gia Lai là đất đỏ, rất dẻo nên mùa mưa là có thể nặn thành hình tròn làm đạn. Hồi đó chia phe, núp sau mấy gốc cây để ném đất vào nhau. Rồi còn lấy lá chuối để dựng thành những nhà chòi để cắm trại tưởng tượng nữa ;).

Nhớ bụi chuối sau nhà bà Nội. Chị Hằng nhờ phóng được cây lao vào thân cây cuối mà được thăng quan tiến chức... ha ha. Chuyện là thế này, vì anh Quốc lớn nhất nên được làm vua. Riêng mình thì nhỏ nhất nên được đặc cách không phải thi thố tài năng phóng lao mà được làm quan luôn (đừng ai hỏi là quan gì nha, nói ra xấu hổi lắm luôn!). Chị Hằng và anh Trường thì phải thi thố tài năng là phóng lao vào cây chuối. Chị Hằng thắng nên được làm quan còn anh Trường thì phải làm lính. Nhớ có lần bốn anh em đang chơi, mẹ gọi lên tắm rửa để ăn cơm. Chị Hằng ra nói với anh Quốc: "Tâu Đức Vua, Mẫu Hậu gọi Đức Vua lên tắm rửa ăn cơm!" (viết đây mà không nhịn được cười... :D).

Nhớ cây ôma (còn gọi là cây trứng gà), nhớ cái ao cá ở cuối vườn. Cái ao đó đầy cá mà cũng đầy đĩa (í ẹ). Kế bên cái ao là cái mương có rất nhiều cá chạch. Hồi đó mình hay bắt cá chạch về thả lung tung trong xô.
Nhớ những cây cà phê của bà Nội. Những cây cà phê của bà Nội cao lắm, không như những rẫy cà phê chuyên nghiệp đâu. Hồi nhỏ mình đâu có biết là cây cà phê cũng cho ra nhiều trái dù rất nhỏ. Mãi đến khi đi học ở SG, ngồi trên xe đò ngang qua những rẫy cà phê mình mới biết. Hồi nhỏ mình hay trèo lên ngồi học bài trên những cây cà phê. Mình nhớ cây cà phê mít có một cành võng xuống làm thành một chỗ ngồi. Phía sau có một cành khác cao vừa ngang lưng, làm chỗ dựa thật lý tưởng.
Bên phía vườn nhà mình thì bà Nội trồng lang. Theo kinh nghiệm hồi nhỏ thì cứ hễ thấy chồi lang nhỏ nhỏ thì thường dưới đó là một củ khoai to :).

Mình có một kỉ niệm rất đáng nhớ với cái giếng khô ở giữa vườn. Có một lần mình nghịch thế nào mà làm rớt con búp bê của chị Hằng xuống. Chị Hằng rất giận, la mình một chặp rồi bỏ đi. Cảm giác hối hận làm mình trở nên liều lĩnh, mình quyết định nhảy xuống để lấy con búp bê lên. Vì cái giếng cũng cạn nên mình có thể nhảy xuống mà không vấn đề gì. Sau khì mình ném con búp bê lên rồi thì vấn đề nảy sinh. Đó là mình không trèo lên được. Lúc đó mình rất sợ, tưởng mình sẽ chết nhưng rồi tự an ủi là khi bà Nội đi làm vườn về sẽ đi ngang cái giếng mà mình sẽ kêu bà kéo mình lên. Đợi rất lâu mà không nghe bà đi ngang, mình rất sợ và khóc. Khóc một hồi rồi mình quyết định sẽ không chịu chết ở đó mà sẽ cố trèo lên. Mình nhảy lên, cố bám vào thành giếng rồi gồng mình để trèo lên. Thử vài lần nhưng đều thất bại, mình bị té xuống, sướt cả tay. Nhưng mình không bỏ cuôc, mình thử một lần nữa và cuối cùng trèo lên được. Giờ nghĩ lại thấy mình thật can đảm, sáu hay bảy tuổi mà rất dũng cảm hén :).

Nhớ cây sầu riêng thật sai quả. Đúng ra thì cây sầu riêng ở bên vườn của O nhưng sau khi O chuyển đi thì bán lại đất và vườn cho nhà mình. Nhờ vậy mà năm nào cũng được ăn sầu riêng. Mình nhớ cái gác nhà O là chỗ mình vào anh Trường té lộn nhào. Chuyện là hồi đó mẹ mời thầy Vỹ về dạy tiếng Anh cho 4 anh em. Mình và anh Trường thì còn nhỏ quá nên thầy chủ yếu dạy cho anh Quốc và chị Hằng. Mình và anh Trường thì chỉ quanh quẩn chơi cho vui thôi. Một hôm mình thấy thầy ngồi trên thành lan can của cầu thang. Nhưng mình không thấy một điều là chân thầy dài vài thầy chỉ đứng dựa chứ không ngồi hẳn lên lan can. Mình thấy thế liền nhảy lên ngồi trên lan can, thế là lộn ngược xuống đất. Anh Trường thì mấy hôm sau đang đi xuống cầu thang lại trượt chân té. Mà số mình hên, té cao hơn nhưng lại ít đâu hơn anh Trường. Ở hiền gặp lành mà lị :).

Vì nhớ khu vườn của bà Nội nên đành mượn tạm tựa đề một mẩu chuyện của Nguyễn Nhật Ánh để làm tựa đề cho bài viết này. Giấc mơ làm lại khu vườn sao giờ xa vời quá...


-------------------
PS: Viết nhân một hôm chồng đi vắng, ngồi lang man tản mạn một mình. Vẫn còn nhiều cảm xúc lẫn lộn. Tự hứa với mình là sẽ viết một bài về các món ăn tuổi thơ và các trò chơi tuổi thơ nữa.